[Chương 6] Vợ ơi, chào em!


Vợ ơi, chào em!

Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

~*~

Chương 6: Bắt đầu theo đuổi

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady

Beta: tulalant

“Theo đuổi phụ nữ da mặt nhất định phải dày, cho dù cậu có đẹp trai cũng không bằng chai mặt đâu.”

Sau khi hai người xuống lầu, bởi vì Ngụy Sở uống rượu nên anh cũng không định lái xe của mình, một chiếc taxi dừng lại trước mặt hai người.

Ngụy Sở đang định mở cửa xe cho Tô Nhạc, ai ngờ Tô Nhạc tự mình mở cửa rồi ngồi xuống, không chút ngượng ngùng.

Ngụy Sở thấy vậy bật cười rồi lên xe theo, nhìn chiếc cằm gầy gầy của Tô Nhạc, anh hơi nhíu mày.

Tô Nhạc nói địa chỉ xong liền quay đầu nói với Ngụy Sở: “Chuyện hôm nay thật sự rất cảm ơn anh, nếu không có anh, em thật sự bị cô ta kéo đi diễn kịch.” Day day cái đầu hơi choáng váng, Tô Nhạc dừng lại một lát rồi nói: “Còn nữa, nếu không có anh giải vậy, có khả năng em sẽ bị bẽ mặt.” Nghĩ tới Trang Vệ, hai lông mày cô lại nhíu chặt lần nữa.

“Nếu như em thật sự muốn cảm ơn anh, mời anh ăn một bữa cơm là được rồi.” Ngụy Sở cười cười không để ý, lấy di động ra: “Số điện thoại của em là bao nhiêu?”

Vẻ mặt Tô Nhạc cứng đờ, cười gượng lấy di động ra: “135xxxxxxxxx”. Ngụy Sở này vì sao nghe không hiểu người ta đang nói khách khí vậy, nói lời cảm ơn tùy ý một chút lại bắt người ta mời ăn, đây chính là nhà tư bản vô cùng độc ác, bất cứ lúc nào cũng không quên bóc lột.

Ngụy Sở vừa bấm số điện thoại vừa tươi cười mở miệng: “Tối mai em có rảnh không, nếu rảnh, tối mai thế nào.”

“A, được.” Tô Nhạc bỏ điện thoại vào túi xách, trong đầu đang nghĩ lại rốt cuộc cô đồng ý mời Ngụy Sở ăn từ lúc nào, đáng tiếc, suy nghĩ một lúc lâu sau cô xác nhận thật sự cô chưa từng nói những lời này. Cô yên lặng cắn răng, Ngụy Sở này không phải mở một công ty riêng sao, vì sao bỗng nhiên còn thèm khát cơm tối tội nghiệp của cô.

Tới dưới nhà Tô Nhạc, cô xuống xe rất nhanh, lễ phép nói lời cảm ơn với Ngụy Sở, sau đó, khi Ngụy Sở đang định nói, cô đóng cửa lại trong nháy mắt, nhỡ may anh ta còn muốn cô mời lên lầu uống trà gì đó thì không còn gì phiền phức bằng.

Ngụy Sở nhìn bóng lưng đã đi xa của Tô Nhạc, cười bất đắc dĩ, lấy di động ra lưu số của Tô Nhạc rồi mới nói cho tài xế địa chỉ nhà mình.

“Cậu thanh niên, cậu đang theo đuổi cô gái đó à?” Tài xế nhìn Ngụy Sở áo quần bảnh bao qua gương chiếu hậu, dùng điệu bộ người từng trải mà nói: “Theo đuổi phụ nữ da mặt nhất định phải dày, cho dù cậu có đẹp trai cũng không bằng chai mặt đâu.”

Ngụy Sở nghe vậy cười cười, trong đôi mắt ánh lên những tia sáng rực rỡ, nếu có cô gái nào nhìn thấy nhất định sẽ điên đảo tâm hồn.

Bác lái xe là người nhiệt tình, dọc đường bày cho Ngụy Sở rất nhiều chiêu thức tán gái, cho tới khi Ngụy Sở xuống xe vẫn chưa thôi: “Chàng trai, theo đuổi phụ nữ quan trọng nhất là phải chai mặt, đừng quên nha.”

Ngụy Sở nghe vậy vẫn cười cười như trước, đến khi xe taxi bỏ đi anh mới thu lại nụ cười ấm áp. Đúng lúc này, chuông điện thoại vang lên, anh nhìn cái tên trên điện thoại: “Ngu Đông, giữa Trang Vệ và Tô Nhạc xảy ra chuyện gì?”

Một lúc sau, anh hơi hạ tầm mắt nói: “Được, tớ biết rồi.”

Có những thứ để vuột mất một lần đã khiến anh vô cùng nuối tiếc, anh không muốn tiếp tục để vuột mất nữa.

Nhìn cái tên “Tô Nhạc” trong danh bạ, khóe miệng Ngụy Sở lộ ra một tia cười, Tô Nhạc, Tô Nhạc, người đàn ông yêu em, không phải đã thua rồi sao?

Khi Trần Nguyệt về đến nhà đã là hơn nửa đêm, Tô Nhạc mơ màng nghe thấy con bé nói Trang Vệ sao đó, cũng chẳng thèm để ý, trở mình một cái rồi nặng nề ngủ tiếp.

“Thật không biết nên nói cậu thông minh hay ngốc nữa.” Trần Nguyệt nhìn Tô Nhạc đang ôm gối ngủ say, thở dài, đắp lên người một cái chăn, cũng ngủ theo.

Ngày hôm sau, Tô Nhạc ngủ thẳng tới hơn mười giờ mới tỉnh dậy, chờ cô rửa mặt đánh răng xong xuôi đã là hơn mười một giờ, thay quần áo xong, di động vang lên, cô cầm điện thoại lên nhìn, là một dãy số lạ.

“A lô, xin chào.” Tô Nhạc cầm lấy một chiếc bánh bao nhét vào miệng, ngồi xuống bên cạnh bàn máy tính, khởi động máy.

“Đã ăn trưa chưa?” Giọng nói từ trong điện thoại truyền ra mang theo tiếng cười, Tô Nhạc hơi ngạc nhiên, giọng nói này vì sao có chút quen thuộc, cô trừng mắt nhìn mới nhớ ra số điện thoại này có thể là của Ngụy Sở, đêm qua cô quên chưa lưu số anh ta.

“Còn chưa ăn, anh Ngụy, xin hỏi anh có chuyện gì không?” Tô Nhạc nhai bánh bao, cảm thấy cổ họng hơi khó chịu, đứng dậy đi về phía tủ lạnh.

Ngụy Sở ngồi trong xe nghe được tiếng động bên kia điện thoại, khóe miệng mỉm cười: “Anh đang ở bên dưới nhà em, buổi trưa cùng đi ăn đi, anh mời.” Nói xong, anh lập tức ngắt máy.

Tô Nhạc ngỡ ngàng nhìn điện thoại thông báo cuộc trò chuyện kết thúc, quay đầu nhìn hình mặt cười trên máy tính, sau đó bình tĩnh buông cái bánh bao khô khốc xuống, cầm túi xách lên, chạy thẳng xuống dưới lầu, cứ mặc kệ vị đàn anh này nghĩ gì, cô phải ăn một bữa trưa thật ngon trước đã.

Sau khi Tô Nhạc xuống lầu, lập tức nhìn thấy Ngụy Sở đứng cạnh một chiếc Audi, cô ghen tị nghĩ, đều từ một trường mà ra, cô thì ngay cả một chiếc Ben Ben mini cũng không mua nổi, người ta đã lái Audi đời mới nhất, khác biệt giữa người với người sao lại lớn như vậy?

Nhìn thấy Tô Nhạc xuống lầu, Ngụy Sở nở một nụ cười, mở cửa xe: “Lên xe đi, đường Nam Hoa mới mở một nhà hàng Pháp, chúng ta đi ăn thử nhé?”

Tô Nhạc ngồi yên vị trên ghế phụ, thắt dây an toàn xong mới do dự nói: “Nhất định phải đi ăn món Pháp sao?”

Ngụy Sở khởi động xe, nụ cười không đổi: “Em muốn ăn gì?”

Tô Nhạc rất khó nghĩ, cô đổi từ khách thành chủ thì thôi, nhưng có nên thành thật nói cho Ngụy Sở biết mình thật ra là một kẻ tầm thường, yêu nhất là món ăn truyền thống, không có hứng thú với món ngoại quốc không?

“Không thích ăn món Pháp sao?” Ngụy Sở cầm chắc tay lái: “Có thích ăn món cay Tứ Xuyên không?”

Tô Nhạc gật đầu, từ nhỏ cô đã sinh sống ở Tứ Xuyên, học đại học xong vẫn rất nhớ các món Tứ Xuyên, đáng tiếc không biết có phải do quá soi mói hay không, cô luôn luôn cảm thấy các quán món cay Tứ Xuyên bên ngoài đều thiếu vị của Tứ Xuyên.

“Vậy để anh làm cho em ăn, món cay Tứ Xuyên anh làm cũng không tệ lắm.” Anh quẹo tay lái: “Bây giờ chúng ta đi siêu thị mua đồ, được không?”

Tô Nhạc nhướng mày: “Đồ ăn anh làm thật sự rất ngon sao?”

Ngụy Sở gật đầu: “Ngon hơn cơm khách sạn ngày hôm qua.”

Tô Nhạc thả lỏng một nửa: “Chỗ anh ở có hẻo lánh lắm không?”

Ngụy Sở suy nghĩ cẩn thận một lúc: “Khu biệt thự Tử Kim, chắc cũng không tính là hẻo lánh.”

Tô Nhạc không nói gì, quả thật không hẻo lánh, thậm chí còn nằm trên đoạn đường hoàng kim, người ta ở biệt thự, còn mình ngay cả một căn phòng cũng không có: “Vậy em yên tâm rồi.”

“Yên tâm cái gì?” Ngụy Sở cười khẽ, giọng nói trầm thấp giống như tiếng đàn vi-ô-lông-xen, không làm người khác chói tai nhưng lại mang theo cảm giác không nói thành lời.

“Yên tâm anh sẽ không có mưu đồ quấy rối gì với em.” Tô Nhạc lấy di động ra, cạch cạch gửi cho Trần Nguyệt một tin nhắn, sau đó nhe răng cười: “Ai biết được anh có hứng thú giải phẫu thi thể hay không.”

Ngụy Sở không nói gì, suy nghĩ của cô bé này càng ngày càng kỳ quái, chẳng lẽ ảnh hưởng của việc viết tiểu thuyết sao?

Tới siêu thị, tìm được chỗ đỗ xe, hai người tới khu rau thịt tươi, chọn nguyên liệu nấu ăn.

“Muốn ăn kho cay không?” Ngụy Sở hỏi.

Tô Nhạc chảy nước miếng gật đầu. Vì vậy những ngón tay thon dài như của bàn tay đánh đàn dương cầm kia cẩn thận chọn một miếng sườn nhiều thịt.

“Muốn ăn canh thịt cay không?”

Tiếp tục gật đầu.

“Canh chân giò nấu nấm kim châm, em thích uống không?”

Tô Nhạc nhìn Ngụy Sở đẩy xe, cẩn thận chọn nguyên liệu, có chút tiếc nuối mà nghĩ, nếu Ngụy Sở không phải một anh chàng quá nhiều tiền, quá đẹp trai, cô nhất định sẽ nghĩ biện pháp tóm lấy anh chàng này.

Thật ra muốn nắm chặt một người phụ nữ cũng có thể nắm lấy dạ dày cô ta. Tô Nhạc nhìn thịt bò, xương sườn trong xe, giống như có thể thấy những món ăn đầy đủ sắc hương vị bày ra trước mặt.

Mua đồ xong, Tô Nhạc nhất quyết muốn trả tiền, Ngụy Sở không ngăn cản, sau khi lên xe đưa cho cô một gói long nhãn: “Em ăn cái này trước đi, rất nhanh sẽ về đến nhà.”

Tô Nhạc vừa bóc vừa nghi hoặc nghĩ, vì sao cô cảm thấy câu nói kia có chút không đúng, rốt cuộc không đúng ở chỗ nào?

~ Hết chương 6 ~

Ví dụ điển hình cho “đẹp trai không bằng chai mặt” là đây =))

38 thoughts on “[Chương 6] Vợ ơi, chào em!

      • *túm lại*
        *đập đập*
        dám cướp tem của ta sao
        hô hố
        còn lâu ah
        *Kiều Như Xuân tiêu sái đi về trong tình trạng bầm tím toàn thân người quen nhìn mặt ko nhận ra* =]]

    • lâu lắm ko chơi lại trò tem phiếu này :))
      dạo này đúng là bệnh quá rồi
      vậy là gần như cả tuần này cô Sâu post truyện rồi
      tôi tưởng năm 3 cô bận lắm cơ mà :-o
      cơ mà bận thôi thì cũng hãy vì tềnh yêu với soái ca mà cố hoàn cho sớm cô nhớ =]]

      • Bận thật, nhưng cái tính tôi càng bận cái gì càng không làm cái đấy, nước đến mũi rồi mới nhảy
        Cả 2 ngày cuối tuần cứ ngồi đần cả mặt ra, thấy rảnh rỗi đến khó tả, deadline trong tuần đuổi kịp cả rồi
        Cứ thấy mình quên cái gì đấy mà nghĩ mãi không ra, vừa nãy mới nhớ ra mai có 1 bài thuyết trình, ngày kia có 1 bài, mà bài ngày kia chưa chuẩn bị gì cả =))

  1. thank Sâu yêu quý nhé :) anh NS nói với TN là sẽ nhanh về đến nhà, trời ơi, đã ý nói là nhà của hai người rồi :)) mình cũng thích có người nấu năm cho mình như thế nữa.

  2. hahaha… biết Alexander từ lâu, cực kết tài violon và nụ cười ngây ngô của anh ấy. Nhưng bây giờ xem lại cái clip này, sau khi xem chương tr6en… cười không dậy nổi lun =]]

  3. Anh Sở nha ~ lên phòng khách xuống phòng bếp đều ok nha ~ các bạn trẻ hãy nhìn đấy mà chọn chồng :))
    Cái clip, xem đi xem lại vẫn thấy buồn cười, thôi thì yêu anh đấy cho rồi, không thì cũng phát điên :))

  4. Cảm ơn Sâu, Sâu post tới chương 15 rồi mà mới đọc tới chương 5, lúc này bân quá không có theo gỏi kiệp. (” đẹp trai không bằng chai mặt “) tốt

  5. Pingback: Vợ ơi, chào em [Read Online] « khotruyendownload

Bình luận đã được đóng.