[Chương 60] Vợ ơi, chào em!


Vợ ơi, chào em!

Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

~*~

Chương 60: Vợ ơi, chào em!

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady

Beta: tulalant

“Vợ ơi, đừng giận, anh giúp vợ bóp vai, đấm lưng.”

Phụ nữ còn có ngày nào đẹp hơn ngày được làm cô dâu?

Tô Nguyễn Tú ngồi trên hàng ghế dành cho họ hàng đầu tiên, nhìn bãi cỏ xanh mượt và sân khấu được trang trí đẹp như mơ, khi tiếng nhạc vang lên, bà nhìn thấy con gái của mình mặc một bộ váy cưới thật đẹp, đi cùng một chàng trai hướng về phía này.

Tiếng vỗ tay, hoa tươi, âm nhạc, dù viền mắt Tô Nguyễn Tú đã đỏ lên nhưng bà vẫn cố gắng nhìn thật kỹ hình ảnh con gái mình cùng chàng trai đi về phía người làm chứng, con đường của con gái bà sẽ khác với con đường của bà, nhất định sẽ khác.

Ngày Tết Nguyên Đán, bà thật sự không ngờ Tiểu Nhạc sẽ dẫn một chàng trai về, bà biết Tô Nhạc đã chia tay với Trang Vệ, việc một người mẹ phải làm là giúp đỡ con cái, nhưng chỉ duy nhất việc này, không ai có thể giúp đỡ, chỉ có người trong cuộc mới có thể tự mình suy nghĩ thấu đáo.

Bà nhớ khi bà mới gặp Ngụy Sở, con gái bà cầm túi xách đi phía trước, còn chàng trai diện mạo tuấn tú, phong độ có thừa kia cầm một đống đồ đạc đi theo phía sau. Sau khi vào nhà, chàng trai này rõ ràng có vẻ là một tinh anh, nhưng lại rất cố gắng lấy lòng bà.

Cậu ta nói cậu ta sẽ đối xử thật tốt với Tô Nhạc, cả đời sẽ không thay lòng đổi dạ.

Nhưng bà cũng nhớ, những lời này, hơn hai mươi năm trước, bố của Tiểu Nhạc cũng đã từng nói.

Hơn nữa, chàng trai này có tiền, gia thế lại tốt, thậm chí bà còn không biết cậu ta có phải là một Trang Vệ thứ hai hay không. Một người mẹ luôn thích thiên vị con cái của mình, có lẽ đây là bản tính trời sinh của con người, lại càng là bản tính của một người mẹ.

Điều thật sự làm bà cảm động không phải những lời hứa hẹn của chàng thanh niên đó, cũng không phải gia thế của cậu ta, tuy gia đình bà không giàu có nhưng cũng không đến mức bán đứng hạnh phúc của cả đời mình. Điều khiến bà cảm động chỉ là một bữa cơm vô cùng đơn giản.

Chiều hôm đó, sau khi về tới nơi, hai đứa trẻ liền đi ra ngoài mua không ít đồ ăn, bà thấy hai đứa trẻ kiên quyết không cho bà xuống bếp nên cũng an vị ngồi trên sô pha xem ti vi, thỉnh thoảng còn len lén liếc trộm tình hình trong bếp.

Trình độ nấu ăn của con gái nhà mình bà biết rất rõ, nhiều nhất cũng chỉ biết xào rau, nấu mì ăn liền mà thôi, những món ăn quá phức tạp mùi vị thật sự không bình thường. Bây giờ con bé vào trong phòng bếp, nhiều lắm cũng chỉ rửa rau, ngay cả cách dùng dao cũng chưa thành thạo.

Món ăn được đặt lên bàn, tất cả đều là hương vị Tứ Xuyên, một số là món bà thích, còn lại dường như đều là những món thường ngày Tiểu Nhạc thích ăn. Bà hạ đũa gắp món ăn, mỗi một món đều rất vừa lửa, mùi vị cũng ngon miệng, chỉ có duy nhất một khuyết điểm là thiếu vị mặn, nhưng khẩu vị của Tiểu Nhạc vốn nhạt, bà biết điều đó.

Cơm nước xong, nhìn chàng trai trẻ cầm bát đũa vào phòng bếp, còn con gái bà lại ngồi trên sô pha xem ti vi, bà cảm thấy không thuận mắt liền mở miệng: “Tô Nhạc, sao con có thể để Tiểu Ngụy rửa bát?”

Đáp lại bà là một nụ cười vô sỉ của cô con gái, bà không nhịn được mà nghĩ, đứa trẻ nhà họ Ngụy này phải xui xẻo thế nào mới vớ phải con gái nhà mình.

Cuộc hôn nhân của bà không hạnh phúc, không có nghĩa rằng hôn nhân của tất cả mọi người cũng vậy, bà chỉ hy vọng con gái mình có một người chồng đáng tin cậy, có thể thấu hiểu vợ là bà đã không còn gì mong ước nữa.

“Bà thông gia.” Bà Ngụy ngồi xuống bên cạnh bà, nụ cười vui vẻ trên mặt không hề có chút giả dối: “Tiểu Nhạc là một đứa bé rất tốt, gia đình chúng tôi đều rất thích con bé, hai đứa có thể ở bên nhau, bậc cha mẹ như chúng ta có thể yên tâm rồi.”

“Bà thông gia đừng khen con bé kia như thế, con bé còn rất nhiều khuyết điểm, Ngụy Sở chịu lấy con bé là tôi yên tâm rồi.” Tô Nguyễn Tú đã từng ăn cơm với bố mẹ Ngụy Sở, hai bên đều rất hài lòng, vì vậy quyết định ngày kết hôn trong tháng năm.

Tháng năm là tháng cây lựu trổ hoa, là một tháng cát tường, bọn họ đều tán thành cử hành hôn lễ vào tháng năm, hai đứa trẻ dường như cũng không phản đối ngày này, vì vậy cứ như vậy quyết định.

“Cô dâu chú rể trao nhẫn cưới.”

Tô Nguyễn Tú ngẩng đầu nhìn lên, con gái bà đang mặc áo cưới rất đẹp, đứng bên cạnh Ngụy Sở, thật sự là xứng đôi nói không thành lời. Viền mắt nóng lên, bà không nhịn được nữa mà rơi nước mắt.

Chiếc nhẫn lồng vào đầu ngón tay, không lớn không nhỏ, vô cùng vừa vặn, Tô Nhạc khẽ cong ngón tay, nhìn chiếc nhẫn này, khóe miệng cong lên thành một nụ cười, cô lấy chiếc nhẫn nam từ trong tay phù dâu, chậm rãi đeo nó vào ngón tay Ngụy Sở.

Đối phương ràng buộc vào cô, cô cũng ràng buộc vào đối phương.

Nghi thức trao đổi nhẫn hoàn thành, khách mời bùng phát ra tiếng vỗ tay nhiệt liệt, Tô Nhạc ngẩng đầu, nhìn thấy gương mặt Ngụy Sở tràn đầy vui sướng.

Tâm trạng hoảng hốt, cô nhớ lại hơn một năm quen biết Ngụy Sở vừa qua, không có hiểu lầm như trong tiểu thuyết, không có kẻ thứ ba, không có biến đổi lớn, tất cả đều thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông.

Tô Nhạc chìm đắm trong hồi ức, không nghe thấy câu “chú rể có thể hôn cô dâu”, khi cô cảm giác được trên môi có thứ gì đó thật ấm áp, tiếng vỗ tay đã như thủy triều tràn đến bên tai.

“Lúc này còn ngẩn người sao?” Ngụy Sở buông Tô Nhạc ra, vươn ngón tay chạm nhẹ vào khóe miệng Tô Nhạc: “Bà Ngụy, có thể hoàn hồn chưa?”

Tô Nhạc liếc mắt lườm anh, sau đó nhìn bó hoa cưới trong tay, bạn bè cô còn ngồi bên dưới, trên mặt mang nụ cười vui vẻ chúc phúc, tất cả cô đều ghi nhận trong lòng. Cô giơ tay nâng cao bó hoa, ném về phía bạn bè, nếu một bó hoa cưới có thể chứng tỏ người tung hoa có một cuộc hôn nhân hạnh phúc thì cô hy vọng người nhận được hoa sẽ có cả một cuộc đời hạnh phúc.

“Cuối cùng chị đây cũng cướp được rồi. Hà hà.” Trần Nguyệt nắm trong tay đóa hoa bách hợp thơm ngát, trên mặt mang nụ cười đắc ý, ngửi mùi thơm ngào ngạt, lại nhìn đôi vợ chồng trẻ trên sân khấu, hoa bách hợp, là hoa bách hợp, trăm năm hòa hợp.

Cô nghiêng đầu nhìn thấy trong một góc có một bóng người quen mắt.

Trang Vệ! Đầu tiên Trần Nguyệt giận dữ, sau đó lại lập tức tươi cười, cảm giác hối hận, không có được tình yêu chân thành chính là báo ứng tốt nhất đối với những gã đàn ông lăng nhăng. Trong cuộc đời con người, không phải bất cứ sai lầm nào cũng có cơ hội sửa chữa.

Nghi lễ kết hôn kết thúc, Tô Nhạc tới phòng thay đồ đổi thành bộ sườn xám, sau đó cùng Ngụy Sở đi chúc rượu khách khứa. Ngụy Sở giới thiệu với cô dì này tên gì, cô kia là ai, đi hết một lượt, cô cảm thấy mắt mình sắp hoa lên, may mà những người này cũng chỉ tươi cười chúc mừng. Tuy đi giày cao gót hơi mệt nhưng niềm hạnh phúc trong lòng Tô Nhạc vẫn không cách nào che giấu được.

Cuối cùng cũng đi tới bàn của mấy thanh niên, Ngụy Diêu cười tủm tỉm nhìn chằm chằm Tô Nhạc và Ngụy Sở. Vừa sinh xong, cô nàng mập lên không ít, nhưng khuôn mặt lại có vẻ càng đáng yêu: “Em thật không ngờ Tiểu Nhạc lại có thể tiến tới với anh họ, em còn nhớ khi anh ấy nhìn thấy bức ảnh chụp hội tác giả của chúng ta còn đờ cả người ra ấy.”

Tô Nhạc nghe vậy, trước tiên là mỉm cười liếc Ngụy Sở một cái, sau đó mới nói: “Không còn cách nào khác, anh em đã thầm mến chị nhiều năm rồi, cuối cùng chị đành cho anh ấy chút mặt mũi vậy.”

“Cảm ơn Tô nữ vương đã cho tại hạ chút mặt mũi.” Ngụy Sở đưa tay ôm lấy vai Tô Nhạc, không chút xấu hổ khi chuyện thầm mến này bị vạch trần, nhưng Tiểu Nhạc làm thế nào mà biết anh đã thầm mến cô nhiều năm?

Hôn lễ kết thúc, lại bị một đám người làm náo loạn phòng tân hôn, Tô Nhạc mệt đến mức không muốn nhúc nhích nữa, nằm vật ra giường nói: “Nếu mỗi người bỏ ra vài đồng, lấy được tờ chứng nhận là tốt rồi, đỡ mệt hơn nhiều.”

“Chuyện cả đời chỉ có một lần, sao có thể tùy tiện như thế.” Ánh mắt Ngụy Sở hướng về phía vòng eo của Tô Nhạc, vì cô mặc sườn xám nên chỗ lồi chỗ lõm đều hiện ra đủ cả, là một quân tử, anh nhịn đã đủ lâu rồi.

Một cái móng vuốt Lộc Sơn* vươn tới eo Tô Nhạc, còn chưa kịp làm động tác tiếp theo, Tô Nhạc đã xoay người xuống giường, vào phòng tắm.

*Lộc Sơn chi trảo = móng vuốt Lộc Sơn. Dương Quý Phi nhận An Lộc Sơn làm con nuôi để có thể dễ dàng gian díu tới lui chơi đùa. Một hôm An Lộc Sơn để lại trên cặp nhũ phong của Quý Phi hai vết xước do tay cào, Quý Phi sợ Huyền Tông phát hiện, nên mới làm cái yếm bằng gấm che trước ngực lại. Đây là nguồn gốc áo ngực, và cũng do đó thành ngữ “Lộc Sơn chi trảo” hình thành.

Ngụy Sở nhìn bàn tay trống không của mình, ánh lửa trong mắt bắn ra bốn phía, nhìn chằm chằm cửa phòng tắm đóng chặt, hận không thể chọc thủng nó.

Tô Nhạc lơ đãng tắm rửa, không cần soi gương cô cũng biết mặt mình đỏ đến mức nào, loại chuyện này, nói không căng thẳng đó là nói láo. Tắm rửa hơn nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cô vẫn phải chậm chạp đi ra. Sau đó, cô nhìn thấy một đôi mắt đang lóe sáng nhìn mình.

“Anh phải đi tắm…”

“Vận động xong rồi tắm.” Cái gì ôn hòa, cái gì nhã nhặn, tất cả đều hóa thành mây bay.

Vì vậy, Tô Nhạc bị sói đói hạ gục, trang phục buông lỏng, sau đó…

Điều tốt đẹp nhất trong buổi tối hôm đó chính là giường thật mềm, nhưng người bị lật tới lật lui trên giường lại vô cùng đau khổ.

Ban đêm, Ngụy Sở ôm lấy người trong lòng, nhớ lại lần đầu tiên gặp gỡ, rung động, đau lòng, rồi tới lần thứ hai gặp lại, yêu đương, kết hôn.

Đây có phải là số phận hay không?

Lần đầu tiên đã bỏ lỡ cô, nhưng anh còn có cơ hội thứ hai.

Anh cúi đầu, hôn lên cái trán thấm ướt mồ hôi: “Ngủ ngon, vợ yêu của anh.”

Mấy ngày sau, cuối cùng trang cá nhân của Tất Cửu cũng có một tin tức mới.

Tất Cửu: Tớ kết hôn rồi, chúc tớ hạnh phúc đi.

Ngay lập tức, những người quen biết hay không quen biết đều ùa đến chúc mừng.

Một người tên Chờ Nhạc cũng nhắn lại, chỉ có hai chữ: Vợ ơi.

Vì vậy, trong danh sách người thân của Tất Cửu lại có thêm một cái tên “Chờ Nhạc”.

“Đang online à, xem ra tối qua anh chưa đủ cố gắng rồi.” Người nào đó từ phía sau vươn tay ôm lấy eo Tô Nhạc, Tô Nhạc buông con chuột trong tay, bình tĩnh phun ra một chữ: “Cút.”

“Vợ ơi, đừng giận, anh giúp vợ bóp vai, đấm lưng.” Người nào đó bị chửi mà vẫn tiếp tục mặt dày sán tới gần, mắt nhìn trang cá nhân trên màn hình, nụ cười lại càng sáng lạn, khóe môi nhếch đến tận mang tai.

“Vợ ơi.”

“Hử?”

“Chào em.”

“… Em khỏe.”

Người nào đó nở nụ cười.

~ Hết chính văn ~

Từ “chào em” có Hán Việt là “nhĩ hảo”, cũng có nghĩa là “khỏe không”, kiểu như người Việt Nam hay chào nhau là “này, khỏe không?” ấy. Vậy nên khi Sở Sở nói “nhĩ hảo”, Nhạc Nhạc bé nhỏ ngập ngừng một chút rồi mới trả lời, kiểu như bật đèn xanh cho Sở Sở ấy, vậy là cô bé quàng khăn đỏ đã rơi vào tay sói già Sở Sở. Cái giường mềm lại phát huy công dụng. Hà hà hà…

Nghĩ lại thì cái tên truyện cũng có thể để là “Vợ ơi, em khỏe không.” Cái tên thật là tình thú. Há há há…

@tulalant: Hiền lành, nhã nhặn cách mấy khi ở trên giường vẫn là sói a = _ =

41 thoughts on “[Chương 60] Vợ ơi, chào em!

Bình luận đã được đóng.