[Chương 39] Sinh viên tồi trường Bắc Đại


Chương 39: Hiểu lầm cũ rích luôn luôn phát sinh đúng lúc (2)

Như Đình ngồi xuống hỏi kết quả kì trước của tôi sau đó lại hỏi đến dự định của kỳ sau, trước khi vào chủ đề chính phải vận động làm nóng cơ thể.

Cái khác thì tôi không có, nhưng bản lĩnh qua quýt thì tôi rất tự tin, dù thế nào thì tôi cũng là thần chém gió đấy. Vì vậy, tôi chém cho tình hình học kỳ vừa rồi vô cùng nghiêm trọng, tình thế của học kỳ sau cũng tương đối ảm đạm, càng nói càng xa, tất cả những vấn đề khó khăn trong nước và chiến tranh ngoài nước đều bị chỉ mặt điểm tên một lần, cuối cũng cũng làm cho Như Đình không nhịn nổi nữa, đành phải vội vàng quẳng ra đề tài chính: “Lâm Lâm, hôm nay Dư Khả và cậu có chút kỳ quái…”

Tôi ngồi nghiêm chỉnh: “Kỳ quái chỗ nào? Mình là mình của ngày hôm qua, cậu ta là cậu ta của ngày hôm qua mà.”

Continue reading

[Ngâm vịnh phong ca] Đệ tứ thập tam chương


Đệ tứ thập tam chương

Chuyển ngữ: Boo

Beta: Sâu

Bên trong Đế đô, trong Hoàng thành.

Bây giờ đã là canh ba vào giờ Dậu, ánh đen dầu trong ngự thư phòng vẫn sáng trưng. Tiêu Lăng Thiên đầu đội kim quan, ngồi trên ghế ngọc phê duyệt tấu chương. Từ sau khi từ thành Chiến Vân trở về, hắn vẫn luôn bộn bề công việc, đầu tiên phải tuyên chiếu long thể Nữ Đế không khỏe rồi sắp xếp cho một thế thân rời cung đi nghỉ dưỡng, tiếp theo là xử lý những công việc mà Lâm Thủy quốc bồi thường sau chiến tranh được gửi tới từ thành Chiến Vân. Vừa phải lên triều thương nghị, vừa phải vui vẻ tiếp kiến sứ thần của Lâm Thủy quốc, vừa phải an ủi gia đình tướng sĩ tử trận, rồi nghi thức tế trời, có rất nhiều việc. Có rất nhiều công chuyện, Dạ Nguyệt Sắc thì không có ở bên cạnh hắn, lại nghĩ tới Lâm Vãn Y kia ngày ngày đều có thể nhìn thấy nàng, hắn cảm thấy tâm trạng của mình thật không tốt.

Đúng vậy, hắn hối hận! Hối hận đã để cho Dạ Nguyệt Sắc rời khỏi hắn, từ khi nhìn thấy xe ngựa của Dạ Nguyệt Sắc biến mất ở trước mắt hắn, sau một khắc, hắn đã bắt đầu hối hận về quyết định của mình, không nên mềm lòng, tuyệt đối sẽ không có lần thứ hai, chờ nàng trở về, hắn sẽ trói chặt nàng ở bên người cả đời, chết cũng sẽ không cho nàng rời đi nữa.

Continue reading

[Chương 38] Sinh viên tồi trường Bắc Đại


Chương 38: Hiểu lầm cũ rích luôn luôn phát sinh đúng lúc (nhất)

Chuyển ngữ + Beta: Sâu

Từ bé đến giờ, khát vọng lớn nhất của tôi là được làm người đẹp ngủ trong rừng. Có thể không cần thức dậy, không cần đến trường, có thể làm bạn với cái giường hơn mười năm, sau khi tỉnh lại còn có thể làm bạn với hoàng tử mấy chục năm nữa. Tuy Phương Dư Khả là một vị hoàng tử độc mồm độc miệng, nhưng nói tóm lại vẫn là một hoàng tử, có những đặc tính mà một hoàng tử nên có: thứ nhất, người này da trắng, mặt nhỏ, cây ngọc đón gió, phong lưu phóng khoáng, có thể coi là tiểu Won Bin; thứ nhì, nghiệp học xếp hàng đỉnh của điểm, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi; cuối cùng, xuất thân dòng dõi thư hương, hưởng nhiều bổng lộc. Nói ngược nói xuôi, tóm lại tôi đã câu được một con rùa vàng. Tôi cười đắc ý, đắc ý nha.

Continue reading

Hoa hồng giấy_Chương 35


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chuyển ngữ + Beta: Pachan + Sâu

Chương 35: 42 độ C (3)

Thang máy của bệnh viện luôn lớn hơn thang máy của các khu chung cư, văn phòng vì phải phục vụ cho việc vận chuyển cáng cứu thương. Nếu không có cáng cứu thương, bình thường thang máy có thể chở được khoảng hai mươi người. Nhưng, lúc này Bạch Nhạn thấy thang máy giống như chiếc lồng nhỏ, khiến cho cô không thể hô hấp bình thường.

“Cái gì gọi là trốn? Đó là gặp được bác sĩ Lãnh đáng tôn kính, chẳng lẽ lại không cúi đầu, khom lưng hành lễ?” Cô dũng cảm đứng thẳng lưng, âm lượng rất cao,  “Bác sĩ Lãnh, tuy rằng anh là chuyên gia do viện trưởng dùng một khoản tiền lớn để mời đến, trong bệnh viện, mọi người trong bệnh viện ai cũng nể anh ba phần, nhưng anh cho đó là xuất phát từ đáy lòng sao? NO, đó chỉ là xuất phát từ áp lực phải kiếm đồng tiền bát gạo mà thôi. Tôi… Hôm nay không muốn áp dụng xu hướng không lành mạnh như vậy, được không?”

Lãnh Phong khoanh hai tay trước ngực, ánh mắt lạnh lẽo thẳng tắp nhìn chằm chằm cô,  “Bạch Nhạn, đến bây giờ cô vẫn còn mạnh miệng, thật ra cô chỉ là một con đà điểu to lớn mà thôi.”

“Anh. . . . Có ý gì?” Bởi vì tức giận, giọng nói Bạch Nhạn có chút run run. Quan hệ của cô trong bệnh viện rất tốt, chưa từng cãi nhau với người khác. Nhưng đối với dòng nước lạnh Siberia này, cô đã đối đầu trực tiếp rất nhiều lần. Lãnh Phong làm giải phẫu rất tốt, khả năng chọc giận người khác cũng là hạng nhất.

Lãnh Phong không nói tiếp, đưa mắt nhìn dãy số tăng lên.

Thật kỳ quái, trên đường đi, không có bất cứ người nào ấn thang máy.

Thang máy đến tầng 21, Lãnh Phong nhấn nút mở cửa, Bạch Nhạn không nhìn anh, điều lại chỉnh cảm xúc.

“Anh làm gì vậy? Tôi muốn đến tầng cao nhất.” Lãnh Phong kéo tay Bạch Nhạn, lôi ra khỏi thang máy, Bạch Nhạn gấp đến mức kêu to.

Nét mặt Lãnh Phong trầm như băng, tiếp tục duy trì trầm mặc, kéo Bạch Nhạn đến cầu thang bộ, tới tầng 22, tầng 22 là phòng đặc biệt của bệnh viện, bình thường chỉ phục vụ những người nổi tiếng có thân phận đặc biệt và quan chức nhà nước, phần lớn thời gian là đóng cửa. Hành lang im ắng, ho nhẹ một tiếng cũng có tiếng vọng rất lớn.

Đi hết thang bộ là đến buồng vệ sinh công cộng, Lãnh Phong dùng chân đá văng cửa ra, đẩy Bạch Nhạn đến trước bồn rửa mặt, bỏ mũ y tá của cô xuống, chỉ vào gương nói:  “Cô mở to mắt mà nhìn, tôi có nói sai hay không? Hạnh phúc của cô được viết ở đâu?”

Bạch Nhạn cảm thấy đầu sắp bốc hỏa, cô nhắm mắt lại, sau đó lại mở mắt.

Lãnh Phong trừng mắt nhìn cô, vẻ mặt mang theo châm chọc, cô đứng ở bên cạnh anh, tóc tán loạn, sắc mặt vàng vọt, một đôi mắt gấu mèo, tơ máu lẫn lộn, ánh mắt u buồn, lông mày nhíu lại, vẻ mặt mỏi mệt. Ông trời. Đây chính là cô sao?

Bạch Nhạn không kịp buộc lại tóc, đè ép hai má, muốn tạo ra một màu hồng, “Sao chứ, anh chưa từng thấy gương mặt người phụ nữ mất ngủ, không trang điểm à? Ngạc nhiên lắm sao.” Cô rất muốn mắng anh một tiếng ngu ngốc .

“Bạch Nhạn, cô mới hai mươi tư, không phải bốn mươi hai tuổi. Ở độ tuổi của cô, chỉ là một đêm không ngủ, sáng sớm dậy vẫn có vẻ tươi trẻ, tràn đầy sức sống của mùa xuân.” Lãnh Phong thu hồi ánh mắt sắc bén, thở dài, đi đến phía sau cô, ôm lấy bả vai của cô, cùng cô nhìn vào gương,  “Bạch Nhạn, hiện tại cả thể xác và tinh thần của cô đã rất mệt mỏi, sắp đạt tới mức chính cô cũng không thể thừa nhận được.”

Bạch Nhạn cúi thấp, trái tim căng thẳng, “Bác sĩ Lãnh, anh luôn chắc chắn tôi không hạnh phúc, anh làm vậy là có ý gì?”

Lãnh Phong buông cô ra, “Tôi nhìn cô như vậy, chán ốm.”

Bạch Nhạn quay đầu, nhìn thấy anh quay mặt, có chút kinh ngạc.

Cô nghe giọng nói nghiêm nghị của anh, “Phòng bệnh đặc biệt không có tư liệu gì cần thiết, là tôi gọi điện đến phòng giải phẫu, một lát nữa, tôi sẽ tìm lý do, nói cho phòng giải phẫu, công việc của cô phải đi đến tối. Hôm nay cô sẽ trực đêm! Buổi chiều ngủ ở đây đi, đến giờ ăn cơm tối tôi sẽ gọi điện thoại đánh thức cô. Chắc đã nhiều đêm rồi cô không ngủ được.”

Anh đặt chiếc chìa khóa vào lòng bàn tay cô.

Không khí trong toilet yên lặng.

Bạch Nhạn há miệng, thấy anh nhìn chằm chằm cô, ngập ngừng một chút mới nói:  “Cám ơn anh bác sĩ Lãnh, tôi có hơi mệt một chút… Tôi biết anh quan tâm tôi. . . Thật ra cho tới nay cuộc sống của tôi vẫn khó khăn như vậy, tôi đều có thể chịu đựng được …” Nói xong lời cuối cùng, giọng nói nghẹn ngào. Cô chưa bao giờ biểu lộ sự yếu đuối ở trước mặt người khác, cũng chưa bao giờ chảy nước mắt trước mặt người khác. Có lẽ là do trong lòng chịu đựng quá nhiều, hôm nay cô đã sơ xuất.

Chẳng qua cô chỉ mất đi một “gia đình” mà thôi, trước kia, cô không có, hiện tại cũng không cần phải đau buồn.

“Bạch Nhạn” Lãnh Phong vuốt nhẹ tóc cô, “Nếu không muốn cuộc sống khó khăn hơn, vậy đừng nên nghĩ nhiều, ngủ một chút đi.”

Bạch Nhạn sửng sốt, đang định trả lời anh, anh vỗ vỗ vai cô, “Mặc kệ như thế nào, tôi đều ủng hộ cô.”

Lãnh Phong chỉ cười cười, kéo cô ra khỏi toilet, đi tới một gian phòng bệnh, “Nơi này không có ai đến quấy rầy, vào đi thôi!”

Không đợi Bạch Nhạn trả lời, anh vẫy vẫy tay, biến mất ở thang bộ.

Bạch Nhạn ngơ ngác, một lúc lâu vẫn chưa tỉnh lại, chờ đến khi lấy lại tinh thần, cô đã không ngăn được những giọt nước mắt rơi xuống.

Cô mở cửa, trong phòng bệnh sáng sủa sạch sẽ, giống như một phòng ở khách sạn, cô cởi áo khoác, nằm trên giường, dùng chăn mỏng trắng như tuyết lau nước mắt, ôm gối đầu, miên man suy nghĩ một lúc, sau đó nhắm mắt lại.

Bạch Nhạn mơ màng thức giấc, cô thấy ngoài trời đen kịt, nghe có thanh âm gì đó, cô chớp mắt mấy lần, lại ngủ thiếp đi. Sau đó, tỉnh dậy, bao quanh cô là bóng tối, hơi mơ màng suy nghĩ, đột nhiên nảy lên cái gì đó trong đầu, cô ngồi bật dậy, bật đèn tường, cầm điện thoại lên xem, xong rồi, rạng sáng, 3:00 giờ Bắc Kinh, còn có N cuộc điện thoại gọi nhỡ.

Ông trời ơi, tính từ ba giờ chiều đến giờ, cô đã ngủ mười hai tiếng. Cô nhớ rõ, lúc bước ra khỏi phòng giải phẫu, lúc đó vẫn còn rất sớm.

Bạch Nhạn hoảng sợ đến mức toàn thân toát ra mồ hôi lạnh, luống cuống tay chân mặc quần áo, buộc tóc, nhẹ nhàng đo tới cửa, nhẹ nhàng đẩy cửa ra, nhìn khắp nơi xung quanh, đột nhiên đèn ở hành lang sáng lên.

“Tỉnh rồi!” Có một người nằm ở dãy ghế chờ dành cho người nhà bệnh nhân, ở bên kia dãy ghế, còn có một cái cặp lồng cơm.

“Bác sĩ Lãnh?” Cố gắng thích ứng với ánh sáng của ngọn đèn ở hành lang, Bạch Nhạn chậm chạp hô lên một tiếng.

“Tôi có gõ cửa mấy lần, gọi mấy cuộc điện thoại, cô đều không trả lời. Tôi ở đây dự tính, nếu đến bốn giờ, cô vẫn chưa ra ngoài, tôi sẽ phá cửa.”

Bạch Nhạn lúng túng, “Thật xin lỗi, tôi ngủ say không biết gì, tôi. . . không nói nhiều nữa, đến phòng giải phẫu trước đi.” Không phải anh ta vẫn ngồi ngoài này đấy chứ?

“Tôi đã giúp cô chuyển ca trực.” Lãnh Phong chậm chạp gọi cô lại, “Đói bụng chưa?”

Mười ngón tay của Bạch Nhạn nắm chặt lấy nhau, liếc nhìn cặp lồng cơm, trong lòng hơi run run.

Trong cặp lồng cơm có một ly trà nóng, vài cái bánh ngọt. Ba giờ sáng mùa hè, uống trà nóng, ăn bánh ngọt, hương vị tuyệt vời không có gì diễn tả nỗi.

“Ăn chậm một chút.” Lãnh Phong nhìn miệng Bạch Nhạn phình ra, nhịn không được nở nụ cười.

Bạch Nhạn ngượng ngùng đem mặt xoay qua một bên, cô không hỏi Lãnh Phong đã đợi mấy giờ, không hỏi Lãnh Phong vì sao lại chăm sóc cô như vậy. Quan hệ giữa nam và nữ như một lớp giấy ở cửa sổ, chỉ cần không chọc thủng, có thể giả vờ làm như không có chuyện gì xảy ra.

Lãnh Phong là một người đàn ông kiêu ngạo, chỉ cần cô luôn giữ đúng mực, luôn giữ khoảng cách, anh cũng sẽ có chừng có mực.

Anh đã nhìn thấu con người thật của cô, vì thế sinh ra thương hại, quan tâm một chút, cô sẽ rất vui vẻ cảm ơn, cứ như vậy, không cần biến sự việc trở nên phức tạp hơn.

Bạch Nhạn lại xoay người lại, vẻ mặt bình tĩnh.

“Bác sĩ Lãnh, từ giờ đến sáng còn mấy tiếng, anh trở về ngủ một lúc đi.” Cô cũng sẽ lại vào phòng bệnh, ngủ một lúc nữa.

“Tôi làm ca đêm, sau khi kết thúc công việc sẽ quay trở về đi ngủ. Còn muốn uống trà nữa không?” Ánh mắt của Lãnh Phong sáng rực, một chút buồn ngủ cũng không có.

Bạch Nhạn lắc đầu, không còn cách nào khác, chỉ có thể ngồi chờ trời sáng cùng anh. Trong miệng lại nhai thêm một miếng bánh ngọt, cô giở điện thoại ra xem những cuộc gọi nhỡ, có ba cuộc là của Lãnh Phong, còn hai cuộc là của Khang Kiếm, thời gian cách nhau, là lúc mười hai giờ đêm và một giờ sáng.

“Muộn như vậy rồi anh ấy còn chưa ngủ?” Bạch Nhạn nói thầm trong lòng, phát hiện còn có một tin nhắn, dãy số cũng là của Khang Kiếm, thời gian là sau khi gọi cuộc điện thoại thứ hai.

Cô mở tin nhắn ra đọc, không đầu không đuôi ba chữ: “Rất xin lỗi!”

Cô không động đậy một lúc lâu.

Anh xin lỗi cô cái gì? Rất xin lỗi vì người phụ nữ trong lòng anh là Y Đồng Đồng, chứ không phải là cô? Rất xin lỗi vì anh không nói một câu gì, không từ mà biệt? Rất xin lỗi vì đã để cô một mình đối mặt với sự bắt bẻ của mẹ anh? Rất xin lỗi vì ngay từ đầu, cuộc hôn nhân của bọn họ đã không là một gia đình, mà là có mục đích khác?

“Sao thế?” Lãnh Phong nhìn cô chỉ thở sâu mà không nói tiếng nào, trong lòng lo lắng.

“Không có gì.” Bạch Nhạn cất di động, mỉm cười lắc lắc đầu, lơ đãng hỏi, “Bác sĩ Lãnh, tôi còn chưa được biết, anh là người ở đâu vậy?”

1 năm và biết rằng ta vẫn còn yêu nhau


[Image: 47ade910.gif]

Trong bóng tối mịt mờ của ngày này 1 năm trước, Sâu mày mò lập cái blog wordpress đầu tiên trong đời, lúc ấy nghĩ mình cũng tập tành edit truyện cho vui, nói trắng ra thì đấy là đua đòi với thiên hạ. Lúc ấy không nghĩ gì cả, cũng không quen biết ai. Bài viết đầu tiên trên blog này là văn án của “Không lấy Hoàng thượng hắc ám”, khi ấy Sâu edit luôn trên bản convert, đúng kiểu copy paste, cũng chẳng thèm beta, cứ thế post luôn, sạn rơi đầy đất, ấy thế nhưng lúc ấy thì không nghĩ bản edit của mình nó tệ như vậy.

Thế rồi thời gian qua đi, Sâu edit nhiều truyện hơn, quen biết nhiều bạn bè hơn, 1 người, 2 người rồi 3 người. Có người đi, có người ở.

Trong vòng 1 năm, nơi này thay tên đổi họ 3 lần, đầu tiên nó mang 1 cái tên đậm chất Trung Quốc là Thanh Dao Các. Nhiều người nói cái tên ấy hợp với nơi này vì nó thanh nhã. Không phải. Sâu đặt cái tên ấy chỉ vì một lí do rất buồn cười và riêng tư thôi, Sâu tự cảm thấy rằng bản thân mình không hợp với từ thanh nhã đó. Nó thanh nhã chỉ vì nó vắng vẻ và trầm lắng mà thôi. Rồi một số người mà họ-cũng-biết-họ-là-ai-rồi-đấy *nháy mắt*, đột kích vào đây, biến nó từ nơi “thanh cao” như thế thành Động BT =]]~ . Sâu cũng hiếm khi nào nói nhiều và “tạo gió” nhiều như thế. Sâu không còn login chỉ để post truyện nữa, mà còn để nói chuyện. Sau đấy là một giai đoạn Sâu cảm giác như bị trầm cảm. Chẳng vì sao cả, chỉ cảm thấy cuộc đời thật khó sống, nó tạo cho ta nhiều áp lực không biết bắt nguồn từ đâu, không biết giải quyết thế nào. Sâu bỏ bê mọi thứ, cả blog này nữa. Nhưng thỉnh thoảng lượn vào, vẫn có người chờ đợi, động viên Sâu, vẫn có người lắng nghe Sâu than thở. Sâu hiểu ra sự trầm cảm ấy là một vòng luẩn quẩn, nếu cứ lang thang trong ấy, sẽ chẳng bao giờ thoát ra được. Sâu thay đổi, đầu tiên là từ cách nghĩ, sau đó là tới cách trang trí blog, tràn ngập một màu hồng và lấy tên là Pinky Palace. Màu sắc đôi khi có một hiệu quả thần kỳ, mỗi lần vào blog, Sâu lại cảm thấy yêu đời hơn, lại cảm thấy “ừ đúng rồi, mọi việc đơn giản khi ta nghĩ nó đơn giản”.

Cho đến hôm nay, Sâu đã không còn nghĩ đây chỉ đơn giản là một cái blog nữa, mà là một ngôi nhà, một ngôi nhà tinh thần ấm áp để trở về mỗi lúc mệt mỏi, có thể làm nũng, có thể phát hỏa, có thể chia sẻ những điều thật ngớ ngẩn. Ở đây có người nói chuyện để Sâu cười, đốc thúc khi Sâu lười biếng, giúp đỡ khi Sâu khó khăn. Mạng là ảo, nhưng ảo cũng có cái tốt, ít nhất chúng ta đến với nhau vì tình cảm thật sự chứ không vì món lợi cá nhân.

1 năm, nói dài không dài nói ngắn không ngắn. Nhưng trong 1 năm ấy, đã có rất nhiều chuyện xảy ra, có rất nhiều thứ thay đổi. Cảm ơn các tình yêu vẫn ở bên Sâu sau 1 năm ấy. Mong rằng ngày này 1 năm sau, Sâu có thể viết 1 bài viết thế này, và nói rằng “cảm ơn các tình yêu vẫn ở bên Sâu sau 2 năm qua”.

Yêu mọi người nhiều nhiều ♥

Happy birthday, my home ♥

From Pink Lady with love ♥ ♥ ♥

P/s: Hôm này có quà *tung bông* *bắn pháo hoa*

 Anhdepblog.com